Bát Nhã Ba La Mật Đa Tâm Kinh

Bát Nhã Ba La Mật Ða Tâm Kinh

Bát Nhã Ba La Mật Ða Tâm Kinh (Prajnaparamitahridaya Sutra) là một trong các kinh căn bản và phổ thông của Phật giáo Ðại Thừa. Bài kinh này là một trong các bài kinh của bộ Bát Nhã kết tập tại Ấn Ðộ qua bảy thế kỷ, từ năm 100 T.C.N. đến 600 C.N.

Ý Nghĩa Sắc Tức Thị Không Không Tức Thị Sắc

ý nghĩa của sắc tức thị không không tức thị sắc

Sắc Tức Thị Không – Không Tức Thị Sắc là câu nói kinh điển trong Bát Nhã Tâm Kinh, một học thuyết do Bồ tát Long Thọ (nagarjuna) đưa ra mà cho đến nay, chưa ai có thể tìm ra bằng chứng để phản biện lại học thuyết này. Người xưa không hiểu Phật nói rằng, đạo Phật nói gì mà không không có có, ba hồi nói có, ba hồi nói không, thật là ba phải. Họ không hiểu được ý nghĩa nội hàm vô cùng sâu sắc trong câu nói tuy có vẻ đơn giản này.

Bát Nhã Tâm Kinh – Nguồn Gốc Và Ý Nghĩa Của Bát Nhã Ba La Mật Đa Tâm Kinh

nguồn gốc và ý nghĩa của bát nhã tâm kinh

Bát Nhã Tâm Kinh (tiếng Anh: Heart Sutra – tiếng Phạn: Prajnaparamita Hrdaya) hay còn được biết với tên gọi Bát Nhã Ba La Mật Đa Tâm Kinh. Là một văn bản nổi tiếng nhất của Đạo Phật Đại Thừa, được coi là sự chưng cất tinh khiết của trí tuệ (prajna). Bát Nhã Tâm Kinh cũng là một trong số những kinh điển ngắn nhất nhưng vô cùng quan trọng trong Phật giáo.