Tìm Hiểu Về Luật Nhân Quả Trong Phật Giáo

luật nhân quả trong phật giáo

Luật nhân quả là một học thuyết phổ biến nhất trong Phật giáo. Học thuyết này bắt nguồn từ Ấn Độ trước sự ra đời của Đức Phật. Tuy nhiên, chính Đức Phật đã giải thích và xây dựng luật nhân quả dưới hình thức hoàn chỉnh trong quá trình giảng dạy của Người.

Luật Nhân Quả Là Gì?

Karma (Nghiệp) là một từ tiếng Phạn liên quan đến số phận và hành động. Tất cả hành động, lời nói, ý nghĩ có tác ý đều được gọi là nghiệp. Hầu hết nghiệp được tạo tác trên cơ sở của thân, khẩu và ý. Tất nhiên, cả ba nghiệp trên đều xuất phát từ ý niệm hay còn gọi là tâm.

Bạn phải chịu trách nhiệm cho những hành động của mình. Đó là luật nhân quả, một quy luật không thể phá hủy của vũ trụ. Bạn xứng đáng với mọi thứ xảy ra với bạn, dù tốt hay xấu. Bạn là người xây dựng số phận cho bạn, hạnh phúc hay đau khổ.

  • Cuộc sống của bạn ngày hôm nay chỉ là sự phản ánh quá khứ của bạn.
  • Bạn không thể thoát khỏi quá khứ, nhưng bạn có thể học tập từ nó để thay đổi tương lai.
  • Hành động của bạn ở hiện tại sẽ ảnh hướng đến cuộc sống của bạn ở tương lai.
  • Những gì bạn đang trải nghiệm ngay bây giờ là những gì nghiệp muốn bạn trải nghiệm.
  • Những suy nghĩ và cảm xúc của bạn tạo thành thế giới bên trong bạn, những lời nói và hành động của bạn tạo nên thế giới xung quanh bạn.
  • Khi bạn cố ý làm hại ai đó, dù chỉ xuất phát từ suy nghĩ nhưng đó là ý niệm tạo nghiệp. Những ý định tốt sẽ luôn luôn tạo ra nghiệp tốt. Bạn có thể giấu ý định của bạn khỏi những người khác nhưng không thể giấu bản thân bạn hoặc vũ trụ.
  • Bạn sẽ không bao giờ được hạnh phúc nếu bạn làm tổn thương người khác.
  • Vũ trụ muốn bạn hiểu được sự đau khổ của người khác. Để làm việc này, bạn phải trải nghiệm cuộc sống từ nhiều góc nhìn khác nhau. Cần phải hiểu tại sao bạn đã làm những điều đó và hậu quả là gì. Một kinh nghiệm nghiệp báo giúp bạn nhận ra sai lầm, từ đó thay đổi để sống tốt hơn.

Luật nhân quả có tác dụng ngay lập tức?

Để trải nghiệm những gì bạn đã làm có thể phải mất một khoảng thời gian nhất định. Nhiều bài học là ngay lập tức, nhưng một số chỉ có thể được học theo thời gian. Nó cũng giống như khi bạn gieo hạt, theo thời gian nó sẽ phát triển. Đúng thời điểm (khi hội đủ các yếu tố) bạn sẽ nhận được nghiệp mà bạn đã gieo.

Tác động của nghiệp lực đôi khi ngay lập tức, nhưng trong những trường hợp khác, nó có sự chậm trễ. Tuy nhiên, sẽ luôn luôn có hiệu lực, cho dù sự chậm trễ này kéo dài bao lâu. Hậu quả của hành động tốt hay xấu thậm chí có thể theo bạn vào cuộc sống kế tiếp.

Sự bất bình đẳng tồn tại trên thế gian này là gì?

  • Tại sao lại có người sinh ra trong gia đình giàu có còn người khác lại không?
  • Tại sao một người có đầu óc thông minh còn những người khác thì ngu ngốc?
  • Tại sao một người luôn có tính thánh thiện, từ bi còn người khác thì có khuynh hướng xấu xa, độc ác?
  • Tại sao lại có người bị mù, dị tật từ khi họ sinh ra?
  • Tại sao một số người lại được phước lành còn số khác bị nguyền rủa từ ngày họ chào đời?

Theo Phật giáo, sự bất bình đẳng này không chỉ do di truyền, môi trường sống mà còn do Luật nhân quả. Chúng ta tự chịu trách nhiệm về hạnh phúc và đau khổ của mình. Chúng ta tạo thiên đường cho riêng mình. Chúng ta tạo ra địa ngục cho chúng ta. Chúng ta là kiến ​​trúc sư của số phận chúng ta.

Luật nhân quả là một cỗ máy được tạo ra để điều khiển và kiểm soát?

Một số ý kiến cho rằng, một người vừa sinh ra đã bị mù, dị tật hoặc chết thì làm sao họ có thể sống bình thường để thay đổi nghiệp của họ? Một người có khuynh hướng độc ác, xấu xa ở quá khứ thì họ sẽ vẫn xấu xa và độc ác ở hiện tại và tương lai, họ sẽ nhận những hậu quả xấu mãi mãi. Luật nhân quả là một cỗ máy, cuộc sống sẽ thuần tuý cơ học, và ý chí tự do sẽ là một điều vô lý. Ai đó tạo ra, điều khiển số phận và xác định tương lai chúng ta, chúng ta không thể cưỡng lại và kiểm soát cuộc sống của chính chúng ta.

Đây là một câu hỏi hay! Có thể lý giải vấn đề này như sau: Bất kỳ một sự vật, hiện tượng trên trái đất này đều có lý do để nó tồn tại: gió, nước, lửa…côn trùng và động vật. Giống như việc, một đứa bé vừa sinh ra đã chết, hoặc dị tật…là để gửi một thông điệp gì đó cho cha mẹ và những người xung quanh để họ thức tỉnh và sống tốt hơn.

Những người đó tồn tại với hình dạng như thế trong một thời gian dài để làm vơi đi nghiệp chướng trước đây của họ, và thức tỉnh những người xung quanh, sau khi chết họ sẽ Tái sinh ở một trạng thái tốt hơn. Thân cây mục tồn tại mấy chục năm trong rừng để làm nền tảng cho những thứ tốt đẹp khác phát triển, dưới thân cây mục là một “ngôi làng” bên trên nó là những cành hoa.

Luật nhân quả là một luật lệ mà tự nó hoạt động trong lĩnh vực riêng của nó, không có sự can thiệp của bất kỳ ai trên vũ trụ này.

luat nhan qua trong phat giao

Luật nhân quả có nghĩa là những hành động trong quá khứ?

Luật nhân quả không có nghĩa là hành động trong quá khứ, nó bao hàm cả những hành động trong quá khứ và hiện tại. Theo một nghĩa nào đó, chúng ta là kết quả của những gì chúng ta đã làm, chúng ta sẽ là kết quả của những gì chúng ta đang làm.

Theo nghĩa khác, chúng ta không hoàn toàn là kết quả của những gì chúng ta đã làm, chúng ta sẽ không hoàn toàn là kết quả của những gì chúng ta đang làm. Hiện tại chắc chắn là con cháu của quá khứ và là hiện tại của tương lai, nhưng hiện tại không phải lúc nào cũng là một chỉ số thực sự của quá khứ hoặc tương lai. Luật nhân quả thật sự rất phức tạp.

Có nhân ắt sẽ có quả?

Nhân được ví như hạt giống, bạn không thể gieo hạt bắp mà muốn nó lớn lên và cho quả táo được. Gieo Nhân nào sẽ gặt Quả nấy, những gì chúng ta gặt hái hôm nay, hoặc tương lai là kết quả của những gì chúng ta gieo ở hiện tại hoặc quá khứ.

Samyutta Nikaya có đoạn: “Theo hạt giống đã gieo, cũng là hoa quả bạn gặt trong đó, người lành sẽ thu hoạch, người xấu sẽ gặt ác, hạt giống là hạt giống và ngươi sẽ nếm quả của nó”.

Nhân là hành động, Quả là kết quả, là phản ứng dội lại của hành động đó. Tuy nhiên không phải lúc nào hành động cũng sẽ tạo ra một phản ứng tương tự. Trong thực tế cũng vậy, không phải chúng ta gieo một hạt táo thì chắc chắn ta sẽ có quả ngọt, chúng ta gieo hạt nhưng không chăm sóc, vung đắp thì nó sẽ không thể phát triển để sinh quả cho ta.

Giống như chúng ta bỏ muối (những điều xấu) vào một ly nước, ly nước trở nên mặn, nhưng trước khi uống ta lại bỏ một chút đường vào (những điều tốt), một chút nữa cho đến khi nước trở nên ngọt. Thật thú vị, lúc đầu chúng ta gieo “Nhân” mặn vào nước nhưng lại gặt được “Quả” ngọt!

Luật nhân quả cũng liên quan đến tâm trí, nếu tâm trí lúc nào cũng u buồn thì cơ thể bạn sẽ không thể khoẻ mạnh được. Vô minhtham ái là hai nguyên nhân chính dẫn tới việc một người nhận hậu quả xấu ở hiện tại hoặc tương lai.

Luật nhân quả còn được dùng rất nhiều trong việc giáo dục đạo đức: “Hãy sống tốt, bạn sẽ được hạnh phúc và chúng tôi sẽ yêu bạn, nhưng nếu bạn xấu, bạn sẽ không hạnh phúc và chúng tôi sẽ không yêu bạn”.

Ý Kiến Trái Chiều

Sau đây là ý kiến chủ quan của một người bạn, có thể nó mang tính tiêu cực đối với một số người nhưng cuộc sống là như vậy, hãy dần quen với nó!

Một số người cho rằng, họ đã làm việc thiện và không gây hại đến ai hay con vật nào trong suốt 40 năm, nhưng cuộc đời của họ vẫn gặp nhiều khó khăn, trắc trở. Tại sao chúng ta lại phải sống tốt, làm việc thiện suốt cuộc đời mình, kìm hãm những ham muốn cá nhân chỉ để giúp một người không quen biết có cuộc sống tốt hơn ở kiếp sau? Đa số chúng ta không ai biết kiếp trước mình là gì, nên hãy sống thoải mái, thoả mãn mọi nhu cầu cần thiết cho bản thân ở hiện tại.

Tôi không nói về nhân quả theo kiểu: Nếu bạn trồng cây bưởi và chăm sóc tốt thì nó sẽ cho quả bưởi hay đại loại như bạn hút thuốc lá thì sau này bạn sẽ bị bệnh phổi…Nếu bạn giết người, ăn cắp, ăn trộm thì bạn sẽ đi tù.

Ở đây, tôi nói luật nhân quả theo khía cạnh truyền từ kiếp này sang kiếp khác. Nếu bạn cầm trái bóng tenis rồi quăng vô tường, bạn quăng mạnh thì nó sẽ dội lại mạnh và ngược lại. Tuy nhiên, không phải lúc nào bạn quăng trái bóng vào tường thì nó sẽ dội lại trúng bạn. Bằng chứng trong cuộc sống chúng ta, có rất nhiều người làm điều xấu nhưng họ vẫn sống thoải mái, tận hưởng giàu sang đến cuối đời nhưng chả thấy “trái bóng” nào đến tìm họ.

Vậy “trái bóng” đó đi đâu? Nó đi tìm một người chả quen biết ở kiếp sau và chọi vô mặt họ với tất cả sự tàn nhẫn! “Trời ơi, kiếp trước tôi đã làm gì sai mà giờ phải nhận hậu quả này, mới sinh ra đã mù 2 mắt sao mà sống tốt trong một xã hội khắc nghiệt đây!”. “Tôi đâu có biết kiếp trước tôi là ai, làm gì? chắc gì tôi là người quăng trái bóng đó!” Nếu luật nhân quả là có thật và vận hành theo cách này, thì nó quá tàn nhẫn và bất công.

Theo đạo Phật, nếu một người tạo nghiệp xấu thì sẽ tái sinh vào cõi xấu như ma quỷ, động vật…Vậy một con vật khi chết thì chúng sẽ tái sinh vào cõi nào? Cá voi mỗi lần mở miệng là có hàng triệu sinh vật phải chết, như vậy nếu theo luật nhân quả thì nó là một con cá voi xấu và nghiệp của nó là vô tận? Một con muỗi muốn tái sinh vào cõi người thì phải làm gì? Có những con chó, con mèo có cuộc sống tốt hơn rất nhiều so với con người! Hàng triệu năm trước khi có con người thì có 6 cõi luân hồi không? Một con khủng long khi chết thì sẽ tái sinh vào cõi nào? Có những sinh vật có vòng đời rất ngắn nên nó không phải chịu nhiều đau khổ trong cõi Ta-Bà này.

Nhiều người cho rằng, việc ăn mặn và giết chết động vật là tạo nghiệp xấu, phóng sanh là tạo nghiệp lành nhưng theo đức Phật thì có hàng tỷ sinh vật trong một ly nước. Điều đó có nghĩa là, một ly nước chúng ta uống, 1 cọng rau chúng ta ăn nó chứa vô lượng sinh mạng bé nhỏ, một hệ thống vũ trụ thu nhỏ vô tận. Suốt cuộc đời này chúng ta đã giết bao nhiêu sinh mạng rồi? Vậy tại sao lại bảo những người ăn mặn và giết 1 con gà là tạo nghiệp xấu? Bạn đã bao giờ tỏ lòng bi mẫn đối với những con muỗi mà bạn đã giết? Mọi chuyện diễn ra theo cách mà nó cần phải như thế!

“Đức tin giống như vẽ bức tường phòng của bạn bằng mắm tôm, sau đó cố gắng thuyết phục mình rằng nó đẹp và toả hương thơm. Đức tin là một ảo giác, một giấc mơ mà chúng ta coi là thực tế, nhưng thực tế thì nó chỉ làm cho tâm trí của con người trở nên nghèo nàn hơn mà thôi. Mỗi tôn giáo sẽ chọn cho mình một thứ để vẽ lên tường, và các tín đồ sẽ đặt niềm tin tuyệt đối vào nó. Giống như một đám mây trên bầu trời, người theo Thiên Chúa thì A-men, người theo Phật giáo thì A-Di-Đà!”

Tôi muốn giới thiệu bạn bộ phim rất ý nghĩa có tên là “Người Bất Tử”. Bạn đừng hiểu nhầm đây là một nhân vật siêu anh hùng trong vũ trụ Marvel nhé! Nội dung chỉ xoay quanh buổi nói chuyện của những người bạn giáo sư khoa học và tôn giáo trong một căn phòng.

Khi bạn đặt quá nhiều niềm tin vào một điều gì đó, nhất là những thứ mà bạn đã giành cả đời để theo đuổi, nghiên cứu thì khi có ai đó nói sự thật với bạn, bạn sẽ không dễ dàng chấp nhận!

Đức Phật chỉ là một người bình thường đã tìm ra phương pháp để thoát khỏi đau khổ, giống như Faraday, Newton hay Einstein…tìm ra những điều mới mẻ trong lĩnh vực mà họ nghiên cứu.

Luật nhân quả hay địa ngục chỉ là hình thái được người xưa tạo ra để răn đe con cháu tránh hướng tới những hành động xấu. Con người chỉ là một loại động vật (nói theo tôn giáo của bạn là súc sinh) bậc cao tiến hoá theo quá trình chọn lọc tự nhiên. Từ việc có ý thức, chúng ta áp đặt những sự vật, hiện tượng trên hành tinh này theo cách mà chúng ta cho rằng, nhưng bản chất thật của sự tồn tại là gì? Hãy để thời gian và sự phát triển của khoa học trả lời cho bạn. Khoa học không dựa trên niềm tin ảo tưởng của tâm trí mà là những bằng chứng cụ thể và thuyết phục.

Một chiếc Canon chụp hình một con vật có hình dạng giống con chó thì chưa chắc nó là con chó, họ sẽ cần thêm những thí nghiệm, những bằng chứng cụ thể để khẳng định đó là con chó hay chỉ là con voi có hình dạng tương tự.

Tôi cũng muốn nói thêm với bạn rằng, phương pháp giảng dạy của các tôn giáo hiện nay nó giống như câu cảnh báo trên gói thuốc lá: “Hút thuốc có hại cho sức khỏe…!”. Người ta biết làm như vậy là không tốt nhưng họ vẫn làm, tất nhiên là có số ít trường hợp “thức tỉnh” và từ bỏ thói quen xấu đó mà ta hay gọi là “giác ngộ”. Tôn giáo xuất hiện và giảng dạy hàng ngàn năm nhưng hiện tại thế giới có tốt đẹp hơn không? Không! Nó ngày càng suy đồi cho đến một lúc nào đó…Nếu như các nhà truyền giáo không thay đổi phương thức giảng dạy của mình.

Đừng giảng theo kiểu câu nói ghi trên bao thuốc lá, và hy vọng sự thức tỉnh của một vài cá nhân hay ai có duyên thì hiểu còn không thì thôi, mà hãy giảng theo kiểu: “Nếu bạn cầm súng bắn vào đầu mình, thì bạn sẽ chết!” thì thế giới sẽ hạnh phúc và thanh bình hơn.

Kết thúc cuộc trò chuyện, tôi hơi phân vân không biết mình hay người bạn kia là con ếch dưới đáy giếng nữa! Tuy nhiên, một hồi lâu, tôi bừng tỉnh và nghĩ rằng, việc tìm câu trả lời cho những lập luận trên là không cần thiết, nó cũng giống như việc cố giải thích về sóng vô tuyến hay sóng wifi cho những người tiền sử vậy.

Cho nên, là một Phật tử, thì điều quan trọng là phải hiểu rõ Tứ Diệu Đế của đức Phật và thực hành Bát Chánh Đạo để thoát khỏi hoặc giảm bớt khổ đau trên cõi đời này.

À quên! Bộ phim mà người bạn tôi giới thiệu thật sự rất hay. Nhưng ở một góc nhìn khác, tôi nhận ra rằng, nếu ai đó có kiến thức đa dạng đến những chi tiết nhỏ nhất trong lĩnh vực mà bạn nghiên cứu. Bằng cách lồng ghép những “dữ liệu chính xác” mà bạn biết trong sách vỡ, cộng thêm một số “dữ liệu sai lệch” nhưng có tính logic, thì sẽ cho ra một kết quả khác cũng rất thuyết phục, và có thể làm lây động đôi chút quan điểm của bạn.

Bình Luận

avatar
wpDiscuz